Chương 164: Tai họa sâu bọ 20

 

Du Hành ở bên ngoài ngốc hơn nửa năm, hoạt động ở khu vực này lan rộng sang khu vực bên cạnh, hơn nữa còn gặp được bạn đồng hành tạm thời và cũng lấy được trên người họ chút tin tức mới.

 

Người gặp được ở tỉnh này thường đến từ một khu vực an toàn: Cung Thiếu Niên của thành phố X và trường đại học nào đó ở nội thành thành phố K.

 

Hai nơi này cũng là khu an toàn do 12 tp đoàn quân mở, Cung Thiếu Niên thành phố X là trực thuộc tỉnh, cho nên Du Hành gặp được khá nhiều đội săn và quân đội tại đây, hoạt động của khu vực giai đoạn sau cũng tương đối gần Cung Thiếu Niên của thành phố X.

 

Có lần Du Hành đào thoát ra ngoài từ miệng của trùng mẫu, cậu bị thương nặng, cả cơ thể bị rỉa mất một lớp thịt nên đành tới Cung Thiếu Niên của thành phố X này điều trị.

 

Thực tế ở bên ngoài có rất nhiều quái sâu! Tốc độ sinh sôi nhanh chóng, không kén ăn, hai yếu tố này dẫn đến việc số lượng quái sâu vẫn được bảo tồn ở mức đáng sợ.

 

Gặp được thủy triều đại trùng là chuyện quá bình thường.

 

Lúc này Du Hành chỉ có thể cảm thấy may mắn vì đây là quái sâu chứ không phải tang thi, không thì đến dịch sửa chữa gen cũng không đủ dùng.

 

Du - lại một lần nữa thoát được trùng triều - Hành tìm một chỗ trên nóc nhà nghỉ ngơi. Vài ngày cu đã tu luyn [Quy tc kin th] ti tng th by, bây giờ đã có thể nhìn rõ trong đêm. Từ nóc ở lầu mười bảy nhìn xuống, có thể thấy vỏ ngoài của quái sâu phát sáng giống như tầng tầng sông ngân chuyển động dưới ánh trăng, lan tỏa đến mọi góc vậy.

 

"Nhiều quái sâu quá...." Cậu thở dài rồi đứng dậy, lấy từ trong nhẫn chứa vật ra một cái lều vải, tìm một hướng cản gió tốt để dựng lều xong lại mệt mỏi chui vào nằm chốc lát, sau đó mới đi nấu cơm.

 

Du Hành vừa ăn cơm tối vừa nghĩ xem ngày mai có thể cứu lấy chiếc xe của mình không. Mấy ngày trước lúc tới Cung Thiếu Niên thành phố X bổ sung vật tư, cậu cũng đã đem chiếc xe này đi sửa một lượt, giờ mà vứt đi như vậy cũng tiếc.

 

Chỉ hy vọng ngày mai khi tới xem, chiếc xe vẫn toàn thây giữa trùng triều đấu đá lẫn nhau.

 

Sau khi ăn xong, Du Hành tu luyện một lần rồi đi ngủ.

 

Ngày tiếp theo, cậu cẩn thận nhìn vết tích trên đường, quay lại nơi hôm qua bị trùng triều tàn phá, cậu phát hiện chiếc xe kia đã bị đè nát mất một phần ba.

 

Sau khi cố gắng đẩy cửa xe bị biến dạng ra rồi ngồi vào, cậu phát hiện không thể chạy được nữa.

 

Xung quanh lại có mấy quái sâu nhỏ bắt đầu rục rịch, Du Hành dọn dẹp bọn chúng xong rồi mới kiểm tra lại xe bằng tay không, đúng là không thể sửa được

 

Không còn cách nào khác nữa, đành bỏ chiếc xe đi, sau khi tháo những vật hữu dụng ra, cậu cũng quay người rời đi.

 

Giờ ở ngoài khó mà có thể tìm xe sử dụng được, cậu không mang hy vọng nào lớn, sau đó tìm thấy một chiếc vẫn còn dùng được trong gara nào đó, trong đó không còn nhiều dầu nhưng nếu tiết kiệm thì vẫn đủ.

 

Sau đó lên xe, cuối cùng tốc độ cũng nhanh trở lại.

 

Đến khi lên xa lộ cậu mới phát hiện con đường này không dễ đi lắm, mặt đường không phải thân cây bị đổ thì cũng là ổ gà. Trước kia cậu từng gặp đường như thế này rồi, khả năng cao là đường bị quái sâu đào rỗng để xây tổ.

 

Thế là chỉ có thể đi đường vòng, đến đoạn đường ít thực vật, số quái sâu cũng giảm đi rất nhiều. Năm nay khá khô hạn, Du Hành lúc đi ngang qua phát hiện nước sông khá nông, càng ra hướng Tây không khí càng khô.

 

Nhưng chỗ tốt ở đây là quái sâu cũng ít đi. Dù có chọn thế nào thì bọn chúng vẫn thích nơi tài nguyên phong phú, nguồn nước sung túc hơn.

 

Đây là điều rất bình thường, không khác với những việc cậu đã trải qua trong hơn nửa năm này: dùng mũi dao giết quái sâu để tìm sách, thẳng đến lúc xe cậu bị dính phải chông sắt mới buộc phải dừng lại.

 

Gặp ăn cướp ở ngoài đường cũng không lạ, Du Hành thường xử lý hết đám xuất hiện đằng sau định vây đánh mình, có gì đó không đúng lắm?

 

Tấn công cậu có ba người tất thảy, khi nhìn từ xa cậu cũng không nhận ra có điều gì không đúng, tới khi đến gần mới phát hiện trong đó có một người có khuôn mặt rất kỳ lạ, cả người được một lớp xác màu nâu bao lấy, vượt qua thi thể trước mặt, cái miệng to lớn lộ ra.

 

Cậu còn tưởng là quái sâu cơ chứ!

 

Nhìn đến đây, phản ứng đầu tiên của Du Hành chính là, chẳng là đây là "đồng hóa"? Thế nhưng mạt thế nạn sâu bệnh đã đến hơn một năm rồi, nếu là đồng hóa thật thì đáng lẽ nên sớm nhìn thấy rồi chứ.

 

Sau đó lại một suy nghĩ khác lóe lên —— chẳng lẽ là thí nghiệm trên cơ thể người? Nghĩ đến đây cậu xem xét thi thể trên mặt đất một cách tỉ mỉ, không phát hiện ra vết tích lỗ kim.

 

Du Hành chống nạnh đứng dậy, nhìn dãy núi trùng điệp bốn phía, bản đồ trong đầu từ từ hiện ra.

 

Chỉ cần đi ngang qua biển báo có thể nhận ra địa điểm này đã đi vào ranh giới của Hãi Địa Giới, đi xuyên qua đường cao tốc bên trong núi là có thể tới tỉnh Hãi rồi. Nhưng còn hơn một tiếng đường cũng không biết ba người này từ đâu đến.

 

Trước giờ Du Hành luôn thích suy nghĩ từ kết quả tệ nhất, nhỡ đâu ba người này chỉ đơn giản là cướp thì sao?

 

Cuối cùng cậu cột người có bề ngoài giống sâu nhất lên mui xe rồi tiếp tục vào Hãi.

 

Sau khi đi vào, cậu tạm thời không tìm sách nữa mà trực tiếp đi vào khu an toàn của Hãi. Trước hậu kỳ của nạn sâu bệnh, nguy hiểm của cái nghèo đã vượt qua được, các loại truyền tin cũng đang từng bước được xây dựng lại, thông dụng nhất là vô tuyến. Du Hành cũng chuẩn bị một cái để mỗi khi đi ra ngoài, lúc nào cũng có thể nghe tin tức từ các kênh khác nhau.

 

Vừa mới đến gần Hải Địa Giới đã có một kênh nhận được tín hiệu không khác với tín hiệu lúc nhận được ở Cung Thiếu Niên thành phố X lắm, đại khái là dưới sự cố gắng của thế lực nào đó và rất nhiều người dân nên hiện giờ đã có rất nhiều khu an toàn đã xây xong, vị trí cụ thể là ở đâu vân vân, để người còn sống đang lưu tán bên ngoài có thể tìm đến, bảo tồn văn hóa nhân loại.

 

Sau khi ghi nhớ địa chỉ, cậu lái xe đến khu an toàn, sau đó tiến vào khu vực an toàn để cách ly kiểm tra thì phát hiện ở đây là binh lính đã súng đạn sẵn sàng, số lượng quái sâu cũng giảm mạnh.

 

Khi đang kiểm tra, Du Hành nộp cái thi thể kia lên, đồng thời phát hiện ánh mắt tiếp thu của người này, hình như cái này không phải chuyện lạ gì nữa?

 

Cậu hỏi: "Xin hỏi loại quái nhân như này rất thường gặp sao?"

 

"Theo bản đăng ký hình như cậu từ nơi khác đến? Bảo sao lại chưa từng thấy người trùng bao giờ, từ bên núi Phúc Thọ chạy ra đấy, ở đó đang có người xấu đang làm thí nghiệm bất lương lắm. Cậu ra ngoài nhớ đi cẩn thận, đừng để bị bắt, tốt nhất là đi thành nhóm, đi xe cũng phải cẩn thận mấy người chặn đầu xe, có khi bọn chúng đứng ấy để bắt vật thí nghiệm."

 

Chuyện này Du Hành cũng từng nghe binh lính nói qua một cách cẩn thận rồi, không phải bí mật gì, cuối cùng cậu nói: "Không thể tin tưởng vào mấy thứ tà giáo ấy, chúng ta phải tin tưởng vào khoa học, phải đánh thắng quái sâu chứ không phải biến thành đồng bọn của chúng."

 

"Cảm ơn cậu."

 

Đăng ký xong, Du Hành cũng tiện thể vào khu an toàn sửa chữa. Chờ đến lúc nghỉ ngơi cậu mới đột nhiên nhớ ra một chuyện, núi Phúc Thọ... không phải ở Hành Thủy sao? Nhớ thời kỳ đầu của trùng tai, internet khi ấy vẫn có thể sử dụng được, cậu và Lâm Vinh Tiêu vẫn còn nhìn thấy tấm ảnh tôn giáo hoạt động ở bên Hành Thủy, một người mặc quần áo và trang sức hết sức kỳ lạ đứng ở phía trên đài còn phía dưới là rất nhiều người đang quỳ rạp xuống.

 

Hai người này thân thiết như vậy, không biết là có quan hệ gì không.

 

Nghỉ ngơi xong, cậu bổ sung vật tư và sửa chữa lại con xe ở khu an toàn cũng lấy được một ít tin tức từ đám đông.

 

Trước kia, sau khi trùng tai xuất hiện ở núi Phúc Thọ, Hành Thủy đã nổi dậy một tín ngưỡng, trong đó có một Thần Long Nương Nương tương đối cao siêu, quái sâu không những không tấn công cô ta mà còn rất nghe lời. Lúc ấy cũng đã lôi kéo được một nhóm tín đồ, song có chính phủ kịp thời đưa ra các biện pháp nên núi Phúc Thọ mới yên ổn lại.

 

Nhưng sau khi ổ trùng bùng nổ thì núi Phúc Thọ lại hưng thịnh trở lại. Nói cũng lạ, quái sâu bên núi kia đúng là không tấn công con người thật, càng nhiều người sống sót tự mình lên núi làm nó ngày càng giống cái thánh địa.

 

Lúc mới bắt đầu, phía chính phủ bận rộn với việc xây dựng khu an toàn nên chưa nhúng tay vào, dù sao thì chỉ cần có thể bảo vệ người còn sống, có nhiều người còn sống là được rồi.

 

Mãi cho đến nửa năm trước, khi mà núi Phúc Thọ tuyên bố Thần Long Nương Nương đã đạt được sức mạnh của long thần, có thể lấy sức mạnh của sâu quái truyền cho con người, để con người có cơ thể mạnh khỏe của loài quái sâu cùng năng lực chiến đấu mạnh mẽ, thậm chí có thể làm cho con người ở bên ngoài núi Phúc Thọ không bị quái sâu tấn công.

 

Tin tức này đã gây lên một làn sóng kích động, lúc đầu khu an toàn luôn có một vài người chạy sang núi Phúc Thọ, hai bên hài hòa sống chung, xem như thành chủ có thêm một cái vệ tinh đi, cũng là vì sự sống còn của loài người mà tồn tại. Bây giờ bên núi Phúc Thọ kia lại phá vỡ cân bằng, tạo ra một đám quái vật người không ra người trùng không ra trùng, người trong cuộc đương nhiên không thể ngồi yên.

 

"Nhà ngươi cũng muốn đi à? Tôi nhìn thấy mấy cái Long vệ sĩ kia rồi, xấu lắm, nghe bảo còn ăn cả thịt người...."

 

"Ai ya, chỉ cần không chấp nhận lễ rửa tội thì sẽ không bị biến đổi đâu, dù sao trên ấy cũng an toàn, nhà chúng tôi lên ấy rồi không xuống cũng được."

 

"Vậy ăn bằng gì, dùng cái gì? Trên núi rất có khả năng chẳng có gì cả."

 

"Mẹ ơi, con cũng muốn làm Long vệ sĩ! Ngầu quá!"

 

"Xì!!"

 

Nghe cuộc trò chuyện bên tai, Du Hằng mới biết hóa ra sức ảnh hưởng của núi Phúc Thọ đã lớn đến vậy rồi, đi dạo một vòng quanh chợ hầu như đều nghe được tin tức về Thần Long Nương Nương và vệ sĩ rồng. Hơn nữa từ trong lời nói có thể thấy người dân có độ chấp nhận rất cao đối với việc này. Nhưng những lời này đều chỉ là nói nhỏ cho nhau nghe, vừa thấy tuần tra viên thì lập tức chuyển chủ đề sang chuyện giá cả mua thức ăn, việc nuôi con, lanh trí khỏi phải bàn.

 

Chuyện này Du Hành khó mà xen vào được, bổ sung vật liệu xong lại tiếp tục đi ra ngoài.

 

Đầu tiên là đến mấy cái thư viện và tiệm sách lớn nhỏ một chuyến, chờ đến khi làm xong việc thì đã là một tháng sau. Vì ý thức được việc phải tránh khu vực núi Phúc Thọ nên cậu chọn con đường quay lưng với Hành Thủy nhưng không ngờ vẫn gặp phải vệ sĩ rồng.

 

Ngày đó cậu qua đêm trong thư viện của một trường cấp hai, chỉ cần không có trùng mẫu vương thì Du Hành có thể tự bảo vệ mình, quái sâu trong trường mặc dù nhiều nhưng chỉ cần đóng cửa lớn lại là cậu có thể tạm thời an toàn.

 

Vì luôn ở bên ngoài một mình cho nên vấn đề an toàn là quan trọng nhất, nơi cậu ngủ có chút khác với người ta, không nóc nhà thì xà ngang, không vách ngăn thì là đèn chùm. May mà tu luyện của cậu cũng có chút thành tựu nếu không cũng không chịu nổi lần này.

 

Mặt có lợi dễ thấy nhất là cậu đã dùng cái biện pháp này thoát thân không biết bao lần từ trong tay loài người, quái sâu.

 

Đêm hôm đó cậu vẫn nằm trên vách ngăn nhỏ trên trần tầng ba của thư viện, góc dưới bên trái cửa sổ.

 

Khi xe vừa dừng cậu cũng tỉnh lại ngay, sau đó nghe thấy tiếng người lần lượt bò vào qua cửa sổ.

 

Số lượng đi vào không ít, sau khi nhảy vào còn nói: "Làm gì mà vội thế, nửa đêm rồi còn không cho người ta nghỉ ngơi, mệt chết được."

 

"Làm việc cho Thần Long Nương Nương mà lại đi kêu ca, mày không thấy mất mặt à?"

 

"Được rồi, được rồi, đừng làm ồn nữa, mau nghỉ ngơi đi!"

 

"Tao đói rồi, tại sao ở đây chẳng gặp được ai hết vậy."

 

"Hôm qua mày đã ăn một người rồi mà giờ còn đói? Có phải là thùng cơm không đấy?"

 

"Xì, trẻ con thì được mấy miếng chứ?"

 

"Vẫn là cái người mập mạp kia ngon hơn một chút..."

 

Sau khi mười một người đi vào, nói đùa với nhau một lúc thì người đàn ông cường tráng nhất móc ra một người nhân viên gặm, đến khi gặm hết rồi mới hài lòng đi ngủ. Thấy anh ta đối với hành vi của mình không cẩn trọng lắm, lại từng người chìm vào giấc ngủ.

 

Trong bóng tối, Du Hành nhìn thấy đám người này bị bọc bằng một lớp xác màu nâu, mặc dù đang ngủ nhưng đôi mắt màu đỏ chỉ khép hờ, tỏ vẻ ảm đạm.

 

Không biết những người này muốn làm gì nhưng cái loại rồng vệ sĩ ăn thịt người này tương lai có khả năng trở thành thứ đe dọa mình nên cậu không thể giữ lại được.

 

Nhẹ nhàng đáp đất rồi trói tất cả người ở đây lại.

 

Sau một hồi tìm kiếm thì tìm ra được một chiếc hộp bằng sắt, cái hộp nhỏ hơn cái cặp một chút, nó có cả mật mã.

 

Cậu dùng chút thủ đoạn để moi mật mã từ miệng những người này, sau khi mở hộp ra mới phát hiện trong đó có hai mươi lọ thuốc, chất lỏng bên trong màu đen kèm theo cặn bẩn lắng đọng phía dưới. Nhìn thế nào cũng không phải loại thuốc tốt đẹp gì.

 

"Cái gì đây?"

 

"Là, là dịch hóa rồng, dùng xong sẽ trở thành động loại của chúng tôi. Cậu thả tôi ra đi, cậu nhìn thử đi, đều là người của mình cả, tôi có thể đề cử cậu với Thần Long Nương Nương, được không?"

 

"Uống trực tiếp à?"

 

"Đúng, đúng vậy, uống trực tiếp, trông cậu khỏe như thế thì chắc chắn sẽ hóa rồng thành công, thả tôi ra nhé?"

 

Du Hành cau mày nghiên cứu "Dịch hóa rồng" thô trong tay rồi lại hỏi chút tình hình, kết quả là mười người thì hết chín người không biết, chỉ biết là đồ tốt do Thần Long Nương Nương phái họ đưa đến lãnh thổ khác.

 

"Đưa đi đâu?"

 

Du Hành nhớ kỹ chỗ người đàn ông đang co rúm trước mắt nói ra rồi đột nhiên cười khẽ: "Mày nói xem, tao nên xử lý chúng mày thế nào đây?"

 

 Chương 164                                                                                            Chương 165

 

 

Nhận xét