Do trước đó cậu từng được tiêm thuốc ngừa trứng trùng trong cơ thể rồi nhưng thời kỳ an toàn đã hết, cần phải chích thêm lần nữa mới được nhận giấy ra vào khu an toàn.
Mặc
dù bây giờ
cả
nước
đã có thể
sử
dụng
thẻ
tín dụng
đổi
điểm
ở
khắp
nơi, nhưng trước
khi cậu
rời
khỏi
khu an toàn thủ
đô đã đưa hết
thẻ
điểm
cho nhà họ
Lâm, những
năm này dãi gió dầm
mưa ở
bên ngoài nên cái gì cũng không còn.
"Có thể
tiêm cho anh trước,
nhưng anh phải
làm việc
được
chỉ
định
để
trả
chi phí cho mũi tiêm này, có đồng ý không?"
"Tôi đồng
ý, cảm
ơn."
Vì thế
Du Hành liền
tiêm chịu,
sau đó tiến
vào khu an toàn, đồng thời
cũng được
chỉ
định
vào làm công việc
dọn
dẹp
xác quái sâu. Công việc này hiện
là một
nghề
lương cao nhưng ẩn
chứa
nhiều
rủi
ro, Du Hành lấy
được
tin tức
từ
các đồng
nghiệp
trong lúc làm việc
cùng, cũng nhanh chóng lấp đầy
khoảng
trống
hiểu
biết
về
chuyện
trong nước
của
mấy
năm trời.
Bây giờ
đã là mười
bảy
năm sau mạt
thế,
trước
mắt
cả
nước
đang rơi vào nguy cơ mới, đó là quái sâu nhân tạo
thoát khỏi
tầm
kiểm
soát của
con người,
chúng đang điên cuồng tàn sát những
con quái sâu bên ngoài thiên nhiên và tấn công vào các khu
an toàn. Nhưng may mắn ở
chỗ
chúng không biết
lập
kế
hoạch
tấn
công các khu an toàn, mà là nếu đi ngang qua sẽ
không đi đường
vòng, chúng sẽ
đi thẳng
xông vào.
Bây giờ
khu an toàn đang tăng cường nghiên cứu
một
công cụ
để
dẫn
dụ
quái sâu nhân tạo,
nhưng vẫn
không có tác dụng.
Trước
mắt
chỉ
có thể
thành lập
một
đội
quân cảm
tử,
dựa
vào một
vài cách đặc
biệt
để
dụ
đám quái sâu nhân tạo đi đường
khác để
đảm
bảo
an toàn cho mọi
người.
"Công việc
này thực
sự
rất
nguy hiểm!"
"Nhưng tiền
lương rất
cao, nếu
không phải
tôi sợ
quá béo khó chạy
thoát thì cũng đi rồi..."
Du Hành im lặng
không nói gì dùng xẻng xúc xác quái sâu vào xe rác, khi
xe rác đầy
thì lái tới
lò đốt.
Chẳng
mấy
chốc,
lượng
công việc
cậu
làm đã đủ
để
trả
tiền
tiêm thuốc
ngừa,
sau khi hỏi
thăm khu vực
hoạt
động
của
đội
cảm
thử
xong, Du Hành liền
chạy
tới
nơi đó.
Cứ
vậy,
suốt
đường
quay về
khu an toàn thủ
đô, Du Hành đã giúp mọi người
giết
được
rất
nhiều
quái sâu. Đám quái sâu này ngoài cái đuôi không thể
dài ra như cậu
thì hầu
như tất
cả
thay đổi
khác đều
giống,
đôi mắt
kép của
chúng cũng mọc
thêm một
lớp
màng bảo
vệ,
đao thương đạn
dược
cũng không thể
làm gì được,
trên dưới
cả
người
gần
như không có nhược
điểm
nào.
Giờ
đây Du Hành đã có thể tự
chủ
việc
biến
đổi
hình thái cơ thể,
khi ở
thân người,
cậu
có thể
khống
chế
được
quá trình trùng hóa. Sau khi leo lên đầu của
quái sâu, cậu
có thể
dùng một
tay nắm
vảy
trên cổ
quái vậy,
một
tay bị
trùng hóa, hai tay trùng hóa trở nên to lớn
và nhọn
dần,
so sánh với
thân thể
con người
của
cậu
thì cực
kì mất
cân đối.
Nhưng giờ
có thể
khống
chế
được
đã rất
tốt
rồi,
chỉ
cần
hơi chuyển
động
một
cái là có thể
chuẩn
xác cắm
chặt
vào đôi mắt
kép của
quái sâu.
"Chi chi chi!!!"
Vừa
chọc
thủng
mắt
kép của
con quái sâu xong thì cánh tay trùng hóa hơi xoáy xuống
một
cái, con quái sâu phát ra tiếng kêu kinh thiên
động
địa,
sau đó ngã ầm
xuống
đất.
Du Hành thờ
ơ đối
với
những
ánh mắt
kinh hoàng đang nhìn mình, một tay khác cũng
trùng hóa để
thuận
lợi
tróc xác ăn thịt.
Cậu
ăn rất
nhanh, trừ
tứ
chi của
con quái sâu không động tới
ra thì đều
ăn không lãng phí thứ gì. Sau khi ăn xong liền
nhảy
khỏi
xác quái sâu rồi
biến
mất
trong làn sóng quái sâu.
"Đó, đó là con người!
Tên đó đang ăn quái sâu!"
"Sao có thể
là người
được,
ông quên tay của
tên kia sao, tay đó? Trời ạ,
đó là loại
quái vật
gì?!"
Hành động
của
Du Hành chẳng
mấy
chốc
đã truyền
đi khắp
nơi. Đôi lúc thì cậu ở
trong hình thái của
quái sâu, nhưng mọi
người
vẫn
nhận
ra cậu,
có những
đứa
bé gan lớn
còn đuổi
theo sau cậu
rồi
hét lên: "Chú có đuôi quái sâu!"
Khi đó biểu
tình của
cậu
rất
đặc
biệt,
không biết
rằng
bản
thân đã có fan. Ngẫm kĩ lại
thì một
con quái sâu cực
kì lớn,
cái đuôi còn khác hẳn các con quái sâu khác, không những
không tấn
công con người
mà còn đánh nhau với những
con quái sâu khác. Không khiến người
khác yêu thích mới
là lạ.
Nhưng lá gan của
mấy
đứa
trẻ
con này quá lớn,
cha mẹ
chúng nên ngăn cản
mới
phải.
Thậm
chí, mấy
vị
cấp
cao trong khu an toàn thủ đô còn nói:
"Nếu
con quái sâu có cái đuôi kì lạ kia lại
xuất
hiện,
phát hiện
nó không có ý xấu
gì thì bảo
mọi
người
không nên tấn
công nó." Trên mặt bàn là nội
dung và hình ảnh
về
hướng
hoạt
động
của
Du Hành, không ngoại lệ,
Du Hành đứng
về
phía nhân loại,
còn có một
tấm
hình khi cậu
đang ở
trong thân thể
của
quái sâu, hình ảnh
HD 360 độ.
Dù nhìn thế
nào cũng không thấy
được
số
hiệu
do con người
tạo
ra.
"Thật
đáng tiếc."
Hoắc
Minh Lý- người
đang đảm
nhiệm
chức
lãnh đạo
tối
cao của
khu an toàn thủ
đô than thở,
vươn tay chạm
lên lớp
xác bên ngoài của
quái sâu khổng
lồ
trong ảnh:
"Chúng ta dùng hết toàn lực
để
tạo
ra quái sâu nhân tạo về
phe nhân loại,
cuối
cùng lại
bị
chúng cắn
trả.
Còn thiên nhiên lại
xuất
hiện
một
con quái sâu lớn
nhất
hiện
nay, hơn nữa
lại
đúng với
kỳ
vọng
sinh trưởng
của
quái sâu mà chúng ta ao ước... Chúng ta đã
thất
bại,
nhưng La tướng
quân lại
suy nghĩ được
về
lâu về
dài."
Vị
La tướng
quân năm đó tự
mình tiếp
đãi Du Hành đã qua đời ở
năm thứ
mười
một
sau mạt
thế,
lúc đó việc
thả
quái sâu nhân tạo
ra môi trường
chưa mạnh
lắm,
ông ta từng
nằm
trên giường
bệnh
rồi
nói: "Điều
chúng ta phải
làm là nắm
được
tất
cả
nhân tố
có lợi
trong tầm
tay, sau đó mới
thực
hiện
chiến
lược
mục
tiêu. Nếu
từ
đầu
đã thả
một
số
lượng
lớn
quái sâu nhân tạo
ra ngoài thì chúng ta sẽ mất
đi quyền
chủ
động,
nếu
sau này xảy
ra chuyện
gì thì không khác nào thả hổ
về
rừng,
khó mà làm lại
được.
Phải
kiểm
soát chuyện
thả
quái sâu nhân tạo!
Trước
khi nắm
chắc
được
số
liệu
thì không thể
thả
số
lượng
quá lớn
được!"
Việc
không mất
một
binh lính nào cũng có thể tiêu diệt
được
quái sâu có sức
hấp
dẫn
lớn
biết
bao. Lúc ấy
loài người
đã bị
mê hoặc
bởi
hiệu
quả
tức
thời
mà mất
đi lòng phòng bị.
Quân nhân thả
lỏng
tinh thần,
từng
nhóm quái sâu nhân tạo được
thả
ra thiên nhiên, cuối cùng hóa thành tai họa
lớn
cho nhân loại.
Những
quả
bom nhỏ
gắn
trong người
đám quái sâu nhân tạo đã không còn tác dụng
gì đối
với
những
con quái sâu khổng
lồ
cao mười
mấy
mét nữa,
nếu
kích nổ
thì không khác nào đang chọc lét nó, căn bản
không đủ
để
phá hỏng
não bộ
của
chúng.
Hiện
tại
đã có khoảng
mười
ba khu an toàn lớn
nhỏ
khác nhau bị
hủy,
những
căn cứ
chưa bị
tấn
công đang không ngừng sắp
xếp
hoặc
di tản
dân chúng ra những
nơi khác.
"Tăng cường
nghiên cứu,
cần
phải
điều
chế
ra một
loại
thuốc
hiệu
quả
khác."
"Rõ."
Còn Du Hành vẫn
không ngừng
biến
lớn
trong quá trình đánh giết quái sâu nhân tạo.
Sau khi Du Hành tạm
ngừng
hành động
tàn sát quái sâu nhân tạo thì mới
chú ý tới
cơ thể
không ngừng
biến
lớn
của
mình, nhưng cũng nhanh chóng mặc kệ
không quan tâm. Cậu
nghĩ: Ngày nào cũng cắn nuốt
nhiều
quái sâu nhân tạo
như vậy
mà không to lên mới
là lạ.
Mùi vị
của
đám quái sâu nhân tạo này rất
được,
thịt
săn chắc,
sau khi ăn còn hấp
thu được
cả
năng lượng
của
chúng, cả
người
như uống
phải
thuốc
bổ,
tinh thần
sảng
khoái.
Nếu
dựa
theo suy đoán của
cậu,
ăn nhiều
quái sâu trong trùng tộc như vậy
thì thể
tích của
cậu
đã thuộc
vào diện
lớn
nhất,
thịt
cũng càng bổ
dưỡng
hơn. Dĩ nhiên, chỉ
số
bổ
dưỡng
thịt
của
Du Hành là dựa
theo trùng tộc
để
nói. Nghĩ vậy,
chuyện
quái sâu nhân tạo
mất
khống
chế
cũng không quá khó hiệu, khát vọng
hướng
tới
sức
mạnh
khiến
loài nào cũng phát điên cả, ngay cả
trùng tộc
cũng không ngoại
lệ.
Quái sâu nhân tạo
điên cuồng
đi săn giết
gặm
cắn
những
con quái sâu ngoài thiên nhiên khác, còn Du Hành lại
đuổi
theo cuối
cùng để
săn giết
những
con quái sâu nhân tạo, còn những
người
sống
sót thì lợi
dụng
khe hở
này để
tiếp
tục
thanh trừng
quái sâu... Chuỗi
kết
nối
đó đều
do Du Hành mà thành.
Mười
tám năm sau mạt
thế,
cả
nước
tạm
thời
được
yên bình, tết
năm đó trong khu an toàn thủ đô, Du Hành phát
hiện
bản
thân cũng có trong danh sách khen ngợi, được
gọi
là "Vĩ trùng".
Nghe tiếng
nói từ
đài phát thanh trên cao, Du Hành mỉm cười,
tiếp
tục
ngồi
nghỉ ở bậc
thang.
Ở
phía sau lưng, trong một tòa nhà nào đó, Chu Bình đã lớn
thành một
cậu
thanh niên nhìn hai vợ chồng
Lâm Vinh Tiêu vào cửa nhà đồng
nghiệp
xong mới
xoay người
về
nhà trước.
Sau khi cởi
áo khoác treo lên giá, Chu Quân Phương thò đầu
ra từ
trong bếp,
nói: "A Bình về rồi
sao? Chú và dì đâu rồi?"
"Chú và dì sang nhà đồng
nghiệp
chơi, một
lúc nữa
con sẽ
tới
đón họ."
"May quá, vừa
hay hôm nay mẹ
gói sủi
cảo,
mì vẫn
chưa làm xong, ngồi
chơi ở
đó một
lúc cũng được."
Chu Quân Phương vừa
nặn
nhân bánh vừa
hỏi:
"Sao dạo
này không thấy
tiểu
Trân tới
nhà chơi nữa?
Chỗ
làm của
con bé không được
nghỉ
Tết
sao? Thật
là bận
rộn
và vất
vả
mà."
"Vâng ạ,
đơn vị
của
cô ấy
cứ
tới
dịp
Tết
là lại
bận
rộn,
nhưng lại
được
rất
nhiều
trợ
cấp..."
Chu Bình vào phòng bếp giúp mẹ
rửa
rau, nói tới
đây thì hơi ngừng
lại
một
chút, con dao trong tay Chu Quân Phương cũng hơi ngừng
lại.
Chu Quân Phương dùng mu bàn tay dụi
mắt,
thở
dài: "Không biết những
năm qua anh con thế nào rồi,
chú và dì của
con lúc nào cũng mong nhớ thằng
bé lắm,
còn có bà nội
nữa..."
Thân thể
bà cụ
rất
khỏe
mạnh,
mấy
năm này không bệnh
tật
gì, năm ngoái đã ra đi nhẹ nhàng trong lúc
ngủ
khi tám mươi tám tuổi. Bình thường
bà cụ
thích nhất
là nhắc
tới
cháu trai của
mình, ngoan ngoãn, hiếu thuận,
đáng tiếc
là không thể
gặp
mặt
lần
cuối.
"Chắc
chắn
anh ấy
vẫn
tốt,
anh ấy
rất
giỏi
mà!"
"Đúng thế,
thằng
bé rất
giỏi."
Ở
trong mắt
Chu Quân Phương, Lâm Hằng An là người
làm gì cũng giỏi,
ngay cả
tiền
trợ
cấp
của
Lâm Hằng
An cũng được
cấp
trên đưa cho gia đình đều đặn
mười
mấy
năm. Sau khi hai vợ chồng
Lâm Vinh Tiêu không đi làm nữa thì còn có Chu
Bình nuôi, hơn nữa
phần
tiền
chu cấp
kia vẫn
còn, cho dù không có Lâm Hằng An ở
bên cạnh
thì hai người
họ
vẫn
có thể
sống
một
cuộc
sống
thật
tốt.
"A Bình, sau này con phải
đối
xử
thật
tốt
với
chú và dì, cho dù mẹ đi trước
thì cũng không được
quên ân nghĩa, biết
chưa?"
Chu Bình nói với
mẹ
mình: "Mẹ,
tết
nhất
đừng
nói chuyện
này, mẹ
nhất
định
có thể
sống
lâu trăm tuổi."
Từ
sau khi anh trai mất tích, mẹ
cậu
ấy
luôn tự
nhủ
điều
này, cậu
ấy
cũng hiểu,
vì thế
không hề
suy nghĩ mà bảo
đảm:
"Mẹ
cứ
yên tâm."
"Do mẹ
hay cằn
nhằn."
Chu Quân Phương mỉm
cười,
lại
chuyển
về
đề
tài trước
đó: "Xem lúc nào tiểu Trân có thời
gian thì mời
con bé tới
nhà ăn cơm, mẹ
sẽ
làm món gì đó thật
ngon đãi con bé."
Chu Bình cúi đầu
nói: "Vâng."
Thật
ra cậu
ấy
đã chia tay với
Âu Trân, là cậu
ấy
nói chia tay. Bây giờ ăn tết
ở
nhà, vất
vả
lắm
mới
có thời
gian rảnh
rỗi
ở
nhà cùng gia đình nên cậu ấy
định
chờ
ra giêng mới
nói với
mọi
người.
Hai người
họ
không có mâu thuẫn
gì, chủ
yếu
là do Âu Trân không quá thích việc nhà Chu Bình có
những
ba người
lớn
tuổi.
Cô ấy
còn từng
nói: "Mẹ
ruột
của
anh thì cũng được
rồi,
sao còn có thêm có chú dì nữa? Em kết
hôn với
anh rồi
thì hai chúng ta lại phải
nuôi những
sáu người
lớn
tuổi,
anh nói thử
xem chúng ta nuôi kiểu gì?"
Lo lắng
của
bạn
gái cậu
ấy
hiểu
được,
nhưng cậu
ấy
lại
không thể
nói của
cải
các thứ
của
nhà chú dì được.
Cho dù chú và dì không có của cải
thì cậu
ấy
chắc
chắn
vẫn
sẽ
phụng
dưỡng
hai người
thật
tốt.
Nếu
như hai người
họ
thực
sự
kết
hôn thì cậu
ấy
cũng không ngần
ngại
việc
giúp đỡ
cha mẹ
bên vợ,
ông nội
và em trai của
vợ.
Nhưng bạn
gái lại
không muốn
phụng
dưỡng
chú và dì của
cậu
ấy
nên cậy
ấy
mới
không muốn
lâu dài.
Hai người
không hòa hợp
với
nhau nên Chu Bình đành nói chia tay, khiến bạn
gái tức
phát điên.
Kết
quả
bạn
gái lại
đi gặp
chú dì, không biết
chú nói gì mà sau này bạn gái nói với
cậu
ấy
rằng
cô ấy
đồng
ý cùng cậu
ấy
phụng
dưỡng
chú dì, nhưng lại
muốn
Chu Bình đưa tiền
đi làm của
hai người
họ
vào thẻ
ngân hàng, còn muốn
lấy
luôn cả
tiền
chu cấp
của
quân đội
cho gia đình anh trai.
"Em quản
lý giúp anh!"
Cho dù Chu Bình nhịn
giỏi
tới
đâu cũng không nhịn
được
cách làm này, vì thế đã dứt
khoát chia tay. Sau đó đi tìm chú thì chú lại
nói: "Chú và dì có tiền gửi
ngân hàng, sau này cho cháu hết. Nhưng cháu phải
tự
giữ,
không thể
đưa số
tiền
đó cho Âu Trân." Nếu dựa
theo tính cách trước đây của
Lâm Vinh Tiêu, ông sẽ không bao giờ
coi trọng
người
phụ
nữ
như Âu Trân, nhưng thấy Chu Bình thực
sự
thích cô gái đó nên ông cũng nhịn. Tuổi
tác càng cao thì lòng càng mềm.
"Cháu đã chia tay với
cô ấy
rồi,
chú, chú đừng
buồn."
Lâm Vinh Tiêu giật
mình nói: "Đứa
bé này..."
"Chú đừng
nói với
dì và mẹ
của
cháu, chờ
qua giêng cháu sẽ
nói sau."
"Được,
cháu có chính kiến
của
mình mới
tốt."
Chu Quân Phương cắt
đứt
hồi
tưởng
của
Chu Bình: "Đã xong rồi, mau đi đón chú
dì về
đi."
"Haiz."
Du Hành ngồi
im trên bậc
thang, bây giờ
dáng dấp
của
cậu
rất
cao lớn,
trong rất
hung ác, lại
ngồi
ở
bậc
thang khi trời
chạng
vạng
tối
khiến
dân cư quanh đó tưởng là dân cướp
bóc. Thấy
Chu Bình đi đón hai vợ chồng
Lâm Vinh Tiêu, cậu
liền
đứng
dậy
đi theo. Du Hành vừa đi thì những
người
ở
xung quanh cũng thở phào nhẹ
nhõm một
hơi.
Đi theo phía sau hai vợ
chồng
Lâm Vinh Tiêu và Chu Bình, Du Hành thầm than trong lòng,
bây giờ
cậu
thay đổi
quá lớn,
vẻ
bề
ngoài cũng khác trước đây. Tuy nói cha mẹ
có thể
nhận
ra con trai, nhưng cậu không muốn
làm loạn
cuộc
sống
yên tĩnh của
nhà họ
Lâm. Chỉ
cần
gia đình có thể
sống
trong môi trường
an toàn, đầy
đủ
về
vật
chất
thì cậu
mới
yên tâm.
Chạy
lướt
qua người
Lâm Vinh Tiêu, nhét thẻ tín dụng
vào túi của
ông rồi
rời
đi.
Khi Lâm Vinh Tiêu về
nhà, cởi
áo khoác ra thì thấy một
tấm
thẻ
rơi ra. Nhặt
lên nhìn thì phát hiện đó là một
chiếc
thẻ
tín dụng,
là loại
chưa kí tên người
sở
hữu.
"Sao trong áo khoác lại
có cái.... Hằng
An!" Phía sau thẻ có dán một
tờ
giấy,
trên đó viết:
Cha mẹ,
hai người
phải
sống
thật
tốt,
đừng
nhớ
nhung con.
Hai vợ
chồng
cầm
thẻ
tín dụng,
cảm
giác như đang mơ.
"Thằng
nhóc thối,
thằng
nhóc thối!"
"Còn sống
là tốt,
còn sống
là tốt
rồi,
mẹ
Hằng
An..."
Nhận xét
Đăng nhận xét